- Ra mắt chương trình Hương đất phục vụ du khách quốc tế
- “Cẩm nang” mua quà ngon khi đi du lịch Thanh Hoá
- Phòng bệnh say khi đi xe, tàu, máy bay
- Liên hoan nghệ thuật kỉ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội
- Vietnam Gift Festival to take place in Vung Tau
- Ngắm bình minh nơi đỉnh đèo Ô Quý Hồ
- Bánh tráng Trảng Bàng (Tây Ninh) – hương vị sương đêm
- Thảo nguyên xanh
Xe đạp địa hình chinh phục Tây Côn Lĩnh (Phần 4)
23/12/2009 // Chưa có phản hồi // Chuyên mục: Ảnh đẹp, Tản mạn // Thẻ: Hà Giang, Tây Côn Lĩnh.
Ánh đèn pin loang loáng không đủ soi đường dưới cơn mưa tầm tã, nhiều khi chỉ nhìn vào bánh xe trước mà dắt theo, bởi có những đoạn tôi không nhìn rõ…
Lên đỉnh đã khó, xuống dốc còn gian nan hơn
Có một đốm lửa xa xa, biết mình sẽ được sưởi ấm
![]() |
Giờ đây trời mưa to sũng nước, quất ràn rạt vào mặt, gió vẫn rít lên từng hồi xung quanh lạnh buốt. Và để làm khung cảnh thêm phần tệ hại hơn, sấm chớp bắt đầu đùng đoàng nổ ra. Khi cả nhóm đã buộc đồ xong xuôi và chuẩn bị rời mốc, thì tôi phát hiện xe mình bị kẹt xích. Có lẽ lúc các bạn Nùng vác ngược xe, xích bị trôi xuống và kẹt cứng.
Các bạn nam lại dỡ đồ, xúm vào sửa xe cho tôi dưới màn mưa rền rĩ. Thế nhưng, sửa mãi, tìm đủ mọi cách mà vẫn không an thua. Mưa ngày càng nặng hạt, nước bắt đầu chảy thành dòng dưới chân, sấm chớp thỉnh thoảng loé lên, chiếu sáng bừng cả bọn và con đường trong không gian u linh, rồi tất cả lại đen thẫm.
![]() |
Và tôi bắt đầu sốt ruột, nóng bụng… tôi bắt đầu sợ. Sao mọi thứ lại xảy ra lúc này, sao không thể sửa được… những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu và tôi bất an thật sự, cứ như có một điềm xấu gì đó. Đứng giữ xe cho các bạn, tôi lại nghĩ về hai người đàn ông trước đây bị bắn chết trên mốc, và lạnh cả sống lưng. Em gái còn lại trong nhóm cũng có vẻ hoảng như tôi, khuôn mặt ánh lên sự sốt ruột và lo lắng.
![]() |
Mà mưa vẫn cứ rơi rất vô cảm …
Đúng lúc dường như đã chờ đợi quá lâu và dường như không thể chịu đựng nổi nữa, thì cái xích bung ra sau một cú đập. Thở phào nhẹ nhõm, mọi người hối hả đi nhanh ra khỏi khu vực này, như tránh xa một nơi nguy hiểm và u ám…
Đọng lại trong ký ức tôi, đó có lẽ là một cuộc “hành quân” khó quên trong đêm mà tôi sẽ còn nhớ mãi. 6 đứa lầm lũi bước sát nhau, lại xuyên qua những rừng cỏ lau cao vút, qua những đoạn đường lổn nhổn bé xíu cỏ mọc kín lối đi. Ánh đèn pin loang loáng không đủ soi đường dưới cơn mưa tầm tã, nhiều khi chỉ nhìn vào bánh xe bạn trước mà dắt xe theo, bởi có những đoạn tôi không thấy rõ bất cứ cái gì.
![]() |
Sấm chớp vẫn đều đều rền dứ phía trên đầu, cũng nhờ nó loé lên mà thỉnh thoảng tôi nhìn thấy đường phía trước ra sao. Tuy nhiên, ánh sáng của sấm chớp cũng làm tôi hoảng hốt. Tôi sợ bị sét đánh.
Trời vẫn mưa to, áo mưa cũng không ăn thua gì, mấy đứa chúng tôi ai cũng ướt sũng, nhưng không ai quan tâm cả, tất cả chi mong nhanh nhanh chóng chóng có được chỗ ngủ đêm nay. Ròng rã mấy tiếng trời đạp xe và dắt xe dưới mưa, tuyệt nhiên xung quanh chỉ có sự hoang vắng và màu đen thẫm của núi rừng. Tôi căng mắt ra cố tìm kiếm một ánh điện lấp loáng từ xa, mà đáp lại chỉ là màn đêm đen kịt.
![]() |
- Này, bây giờ mọi người biết mong nhất là gì không? Là nghe tiếng chó sủa
- Này, bây giờ bọn nào nó search Google earth nó có thấy chúng mình ko nhỉ?
- Chắc nó ko tưởng tượng được có lũ điên như thế…
Câu chuyện phiếm lúc dừng chân nghỉ trên đường ko làm tôi khá hơn. Tôi bắt đầu mất bình tĩnh và nổi cáu. Rồi tôi ra dựng xe một góc, thẫn thờ nhìn vào khoảng đen trước mắt, hoang mang và mong mỏi…
![]() |
Chúng tôi lại tiếp tục lầm lũi đi, cứ đi mà không biết sẽ ra sao. Đã hơn 9h rưỡi tối, tức đi được khoảng hơn 2 tiếng từ mốc, thì đột nhiên một tiếng hét vang lên “có ánh đèn”. Một chấm sáng bé xíu loé lên từ phía rất xa, nhưng cũng đủ nâng tinh thần chúng tôi lên vời vợi. Mọi người hò reo và huýt sáo. Tôi như cất được hòn đá nặng trĩu ra khỏi lồng ngực.
![]() |
Ánh đèn như một thứ doping, làm ai cũng phấn khởi, quên hết mệt nhọc tiến lên phía trước. Vậy là đêm nay có chỗ ngủ rồi… vậy là ta còn sống. Tuy đến được cái chấm sáng ấy cũng mất khá nhiều thời gian, nhưng đoạn đường đấy thật lạ là không còn mỏi mệt. Tôi có cái cảm giác mừng mừng tủi tủi, thân thương như được trở về nhà.
Bài viết khác
Gửi phản hồi
vinga: Cho mình gửi kèm bài thơ nhé, mới đi CĐ về, nhớ CĐ quá, khg ...
huongdinh: Bài này giọng văn dí dỏm ghê nha ^^ ...
Ha Vu: Ui! Trông hấp dẫn thế. Muốn đi quá! ...
micky: Ôi Quảng Bình quê ta, xứ sở thần tiền. Ôi Quảng Bình quê ta, đắt ngọt
Trần văn Dịch: hình ảnh tư liệu trên là hình ảnh tiết mục múa sư tử của đội ...
Du ngoạn rừng nguyên sinh Khe Rỗ, Bắc Giang
07/01/2012
Những món ăn “vua” ở Nha Trang
07/01/2012
Cốm dẹp Vàm Ray, Trà Vinh
07/01/2012
Bánh tét Trà Cuôn, đặc sản Trà Vinh
07/01/2012
Lễ hội cầu ngư và cúng thần Nam Hải ở ven biển
06/01/2012
Xe đạp địa hình chinh phục Tây Côn Lĩnh (Phần cuối)
| 2 comments
Hai ngày cuối tuần ở Cần Giờ
| 1 comment
Nét đẹp trong ngày Tết bản làng
| 1 comment
Mực nhồi xôi chiên
| 1 comment
Múa sư tử trong lễ hội của người Tày, Nùng
| 1 comment
Bình Thuận Cà Mau cẩm nang cẩm nang du lịch du lịch du lịch miền Bắc du lịch miền Nam du lịch miền Trung du lịch Việt Nam Huế Hà Giang Hà Nội Hạ Long Hồ Chí Minh hội An Khánh Hòa Kinh nghiệm Lào Cai Lâm Đồng lễ hội Nghệ An Nha Trang Ninh Bình Phú Quốc Phú Yên Quảng Bình Quảng Nam Quảng Ninh Sapa Sài Gòn Sơn La Tây Bắc Tây Nguyên tết Việt Nam Văn hóa văn hóa Việt Nam Vũng Tàu Điểm đến ĐÀ Lạt Đà Lạt Đà Nẵng điểm đến hấp dẫn Ẩm thực ẩm thực Việt Nam
WP Cumulus Flash tag cloud by Roy Tanck and Luke Morton requires Flash Player 9 or better.
- Information and Media Department - 7GMT Joint Stock Company
Address: 69 Ly Nam De street, Hoan Kiem distric, Hanoi
Phone: (+84 4) 6285 7999 - Fax: (+84 4) 6285 7979
Email: media@7gmt.com











