Phan Thiết _ bãi cát lớn của Việt Nam
24/12/2009 // Chưa có phản hồi // Chuyên mục: Tản mạn // Thẻ: Phan Thiết.
Vượt qua Đồi Hồng, để lại phía sau chặng đường dài với những ồn ào náo nhiệt nơi đô thị chật chội, khi xe tiến vào khu du lịch Hòn Rơm, một bức tranh sơn thuỷ hữu tình thực quyến rũ hiện lên trước mắt những du khách vốn yêu thiên nhiên và ưa thích du lịch dã ngoại.Nhưng trước khi đến với Hòn Rơm (cách TP. Phan Thiết 25km), bạn sẽ có dịp lướt dọc bờ biển dưới bóng rặng dừa rợp mát, thả tầm mắt ra đại dương. Tiếp đó, vượt qua dốc Lầu Ông Hoàng với quần thể kiến trúc Champa hùng vĩ, bạn sẽ đến khu vực Đá Ông Địa và biển Rạng. Hẳn khi nhắc tới Lầu Ông Hoàng thì những người hoài cảm không ai lại không nhớ tới mối tình thấm đẫm huyền thoại giữa thi sĩ Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm. Chính nơi đây, qua những đêm trăng hò hẹn, thiên nhiên đã tạo nên nguồn cảm xúc cho họ Hàn ra đời những bài thơ bất hủ. Tại đây, bạn có thể ngắm nhìn thành phố Phan Thiết với màn sương bao phủ như lạc vào chốn thiên thai vậy. Nếu bạn dừng chân ghé Đồi Hồng và Suối Tre, sẽ có dịp ruổi rong trên những đồi cát thoải dài và thăm thú những hang động trữ tình. Tới khu du lịch Hòn Rơm có nhiều nơi để bạn chọn làm điểm dừng chân cùng bè bạn, nếu là người trẻ trung, thích không khí sôi động hãy chọn bãi trước; còn nếu là người ưa không gian bình lặng, yên ả thì chọn bãi sau.
Thư giãn trên bãi cát hoặc ngâm mình trong nước biển, đùa giỡn cùng những con sóng biển, bạn sẽ thấy người thư thái hơn. Đến Hòn Rơm vào những đêm trăng, buổi tối thả bộ cùng người thân, tắm mình dưới ánh trăng trong không gian đầy những con gió thoáng đạt, rồi ngắm nhìn “rừng” đèn lung linh trên những đoàn tàu, thuyền đánh cá nhấp nhô phía xa xa, bạn sẽ cảm thấy quang cảnh thi vị biết chừng nào. Còn ẩm thực vùng Hòn Rơm cũng khá phong phú. Bạn có thể ghé vào các quán ăn hoặc mua hải sản của những người bán rong và chế biến thức ăn tại chỗ bằng những bếp gas du lịch, để rồi, nhấm nháp thưởng thức, thả tầm mắt ra đại dương, ngắm những đoàn thuyền ra khơi, khuất dần về phía đường chân trời. Dù nhiều người đã đôi lần đến Hòm Rơm, nhưng họ vẫn muốn trở lại mỗi khi có dịp bởi vẻ đẹp đầy lãng mạn của vùng biển Hòn Rơm.
Trích từ bài viết đăng trên www.4so9.com:
Hành trình ven đại dương bắt đầu. Nước lên qúa cao, vừa đủ chỗ cho chiếc xe, nhưng khổ nỗi cát ở đây còn lún hơn ở xa mạc. Chiếc Jeep lạng quạng, nghiêng qua nghiêng lại, bánh trước quẹo một hướng, xe lao một hướng khác, vết bánh xe để lại sau lưng sâu hơn gang tay,lằng ngoằng hơn tranh của Picasso ! Ai nấy hồi hộp, chạy một đoạn phải cuốc bộ một đoạn cho xe lết qua cát. Chưa hết, trước mắt chúng tôi hiện ra bãi cọc nhọn lô nhô lớn nhỏ do vài cư dân đánh dấu đường ống dẫn nước nuôi tôm, xe lách qua lách lại, de tới de lui rồi … dừng hẳn trước một hàng rào cọc qúa hớp ! Anh Duy nhảy xuống toan nhổ cọc lên nhưng đành bó tay, anh Đạt nhanh trí rút cây rìu trên xe, hăm hở chặt: 1 nhát, 2 nhát, 3 nhát, rồi … lưỡi một nơi, cán một nẻo ! Đúng là hàng mã ! Cũng may, cây cọc không chịu nổi sức công phá của anh Duy. Quan có khác …
Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Jeep vùng Vịnh lại lao đi nhưng … “Anh Thịnh đâu rồi ?” ai đó thắc mắc. Mọi người căng mắt tìm kiếm, anh Tân rút ống nhòm ra xem: “Thôi rồi tiêu lão Thịnh rồi !“. Chiếc Wave đang lặn ngụp giữa cát và nước biển, cát lún tới nửa bánh xe. Anh Thịnh đang cố kéo lê từng tấc một, anh Tân và anh Đức chạy trở lại phụ kéo xe ra vũng lầy rồi anh Tân nhanh nhảu nhảy lên xe kéo ga vọt thẳng ra mép nước, mặc cho sóng vỗ chiếc Wave cứ lao đi, vượt qua cả chiếc Jeep. Anh Duy hô lớn: “Cứ đua lên trước đi, nhanh lên … hí hí … tụi anh theo sau hổ trợ ! “ Chiếc Honda lướt trên cát y như trượt băng nghệ thuật, phải chạy sát con sóng, sóng vào lạng vào, sóng ra lạng ra, cứ như vậy nửa tiếng trôi qua, gành đá đã hiện rõ trước mặt, chỉ còn hơn cây số nữa. Trong lòng đang mừng thầm, bất ngờ một con sóng lớn lao vào chụp lấy chiếc Wave tội nghiệp … bụp … bụp … bụp … Tiêu ! Máy xe tắt ngúm, anh Tân lôi xe lên bờ chờ chiếc Jeep lại cứu hộ. Cũng may anh Thịnh là chuyên gia sửa xe gắn máy có hạng. Đồ nghề được lấy ra, con IC ướt nhẹp, anh Thịnh lay hoay phục hồi. Mặt mày ai nấy méo xẹo, lại nửa tiếng trôi qua, lần này thì con Wave ngoan ngoãn nổ máy, anh Tân lại tiếp tục cho n1o lết tiếp đoạn đường cuối cùng …
“Tới đích rồi !“ anh Tân reo hò. Một qủa đồi nhô ra biển, bao bọc bằng những phiến đá bị sóng biển cắt gọt, sắc như dao. Hai chiếc xe khí thế bang thẳng lên đỉnh đồi. Đứng từ trên đỉnh nhìn ra xung quanh, thắng cảnh thiên nhiên thật hùng vĩ, mọi mệt nhọc như tan biến. Lúc này đã là 5h30 chiều, chúng tôi nhanh chóng đổ bộ chia nhau tìm vị trí tạm cư. Một bãi đất trống ngay sát biển như dọn sẵn cho dân câu, lều được căng lên. Tôi chuẩn bị bữa ăn “ít đạm ít bạc“ với bánh mì và đồ hộp, mọi người mệt phờ, người ngợm như thổ dân da đỏ, tóc bám đất khô cứng như trét keo, nước ngọt đem theo để dành uống và nấu ăn không đủ để rửa mặt, đành rửa bằng nước biển vậy, qúa khổ ! Bữa ăn tối chớp nhoáng, ai nấy tranh thủ lấy đồ nghề ráp cần.
![]() |
Giờ xuất quân đã điểm, chúng tôi chia làm 2 tốp do địa hình hiểm trở chằng thua gì Siva. Nước đang xuống, trời tối đen như mực, ánh đèn pin đủ để soi mỗi bàn chân Việt . Anh Vụ và anh Đức 1 tốp ra phía Đông. Tốp còn lại đánh hướng Nam, tốp này sau cú quăng đầu tiên đã bất ổn: 5 cây ném ra vướng đá hết, chỉ còn 1 cây nguyên vẹn, bèn rút vào hội ý ”Chắc phải nằm nghỉ một chút thôi !“, anh Duy đề nghị. Anh Đức nói giờ này chủ yếu cá nhỏ ăn mạnh, chờ 12h10 trăng mọc, nước lớn cá lớn sẽ vô. Cả tốp định chui vào lều ngủ, chợt anh Vụ lù lù xuất hiện, cần câu trên tay tòng teng 1 chú cá Vồ cỡ 1.5 kg, giọng sang sảng: “Qua kia đi, anh Đức cũng mới lên 1 con Vồ và 1 con Chình”. Tỉnh ngủ hẳn ! Thế là cả nhóm tụ tập chỗ anh Đức. Nơi đây đứng câu tứ bề là những tảng đá lớn, có một tảng đá hiện rõ gương mặt của một người đàn ông đang ngước nhìn trời cười mãn nguyện, rất ấn tượng, ai cũng nhìn, cũng ngắm. Tuy cũng hơi lạnh gáy nhưng nhìn lâu lại thấy hay hay …
Quả thật cá ở đây nhiều vô kể, đúng ổ hay sao ấy mà lần lượt các chú Vồ, Chình, Trang rồi cá gì .. không biết nữa, thay nhau bị cẩu lên bờ, cá Vồ cỡ ký, ký rưỡi nhiều như lá rừng mùa hạ. Mồi Hà đỏ được sử dụng hết công suất. Anh Thịnh còn đùa “Chắc mình phải thuê thêm một người đứng gỡ cá qúa !”. Sau 2 tiếng mệt lừ với đống cá, chúng tôi rút bớt vào ngủ lấy sức, chỉ còn anh Thịnh và anh Đức. Anh Đức thì di chuyển hết chỗ này đến chỗ khác rà cá lớn, anh Thịnh vẫn tiếp tục lụi hụi một chỗ trị đàn cá Vồ.
Vừa mới chợp mắt được chừng nửa tiếng, anh Thịnh chạy ào vào trên tay vác 1 con Vồ cỡ hơn 2kg reo óang: “Dậy đi ra coi cá lớn nè !“. Anh Duy đứng dậy lò đầu ra: ”Cá Vồ hả ?”, xong nằm ngay xuống. Anh Tân cũng lồm cồm đứng dậy mắt nhắm mắt mở nhìn xong rồi lại nằm xuống không một lời bình luận, anh Đạt thì tỉnh táo hơn chút: ”Lại cá Vồ nữa hả ? Có con khác không ? “ rồi cũng lăn quay ngáy o o thăng tiếp, còn Mai Hương thì đang ngủ như chết, anh Vụ thì mê man bất tận ! “Cá vồ không đủ sức thuyết phục mấy cha này rồi !”, anh Thịnh lầm bầm trở ra bãi câu say đắm với đàn cá Vồ trong màn đêm tĩnh mịch …
“Chết ! 2 h sáng rồi ! Dậy, dậy mau, trăng lên rồi, khủng long vô rồi“, anh Tân giật mình đánh thức mọi người. Ai nấy tức tốc bò ra khỏi lều vội vác cần chạy đến điểm câu.
Anh Thịnh và anh Đức đã thấm mệt, sau lưng là cả một bãi cá Vồ đang giãy đành đạch. Anh Đạt lúc này mới nhớ đến mớ tép và cá Đối chưa ai sử dụng. Anh và anh Tân bắt đầu móc tép. Ba cú thay mồi, vẫn chưa động đậy. Anh Tân chợt nhớ lời dặn của anh Đức: “Ở đây có thể có Chuồn Gành“, thế là anh chạy vội vào lều lấy bộ thẻo chuồn gành và móc mồi cá Đối.
Quăng cú đầu tiên, chỉ 5 phút sau: phặt .. phặt .. đầu cần giật mạnh liên hồi, anh Tân toan đóng nhưng đã muộn, thu dây về miếng cá Đối chắc nịch như vậy mất trắng ! Mà cũng lạ lúc này bọn cá Vồ bỗng biến đi đâu mất dạng. Làm lại ! Cú ném thứ 2, so dây xong, anh Tân gác cần xuống chờ đợi. Không khí im lặng bao trùm, mọi người chăm chú theo dõi … “Ê .. ê …chụp ! “, anh Đạt lạc giọng, cây cần chúi xuống biển suýt văng mất, anh Tân kịp với tay trái chụp lại … te.. te .. te.. tiếng mô-bin xả nghe chói tai, “.. nó rồi, Chuồn Gành đó !” vẫn giọng anh Đạt, còn anh Tân lấy hết sức đạp vào mỏm đá sắc lẻm phía trước lấy thế ngã toàn bộ người về phía sau, cây cần 4,5m cứng cáp là vậy mà nay cong oằn như chữ U. Mô-bin vẫn tuôn xối xả. “Đóng, đóng mạnh đi !…” anh Duy phán. Kinh nghiệm qua những lần đối diện với Chuồn Gành lần này anh Tân cố nghiêng mạnh người đóng hết cỡ, nhưng cứ mỗi lần đóng thì cây cần chỉ cong hơn mà thôi, đầu cần vẫn cắm thẳng xuống biển. Về sau khi nhìn lại mỏm đá lúc đó nếu dây 0.70mm không chịu nổi mà đứt thì …. chắc là chờ ngày này năm sau (phỉ thui mồm tui …) ! Hay có khá hơn thì cũng trở thành ngơ ngẩn !!! Số là toàn bộ chỗ ngồi câu chỉ là một mỏm đá rộng cỡ 40cm nhô cao lên, xung quanh lởm chởm đá nhọn hoắt, lạng quạng té bổ ngữa, chấn thương sọ khỉ là chắc !!!
Anh Duy bên cạnh vội thu cần của Mai Hương lại vì bị kẹt đá, còn cô nàng do quá phấn kích đã chạy tọt qua chỗ anh Tân làm cổ động viên ! “Có cần thu hết cần lên không ?” anh Duy hỏi lớn, chỉ riêng anh là không tham gia được do vốn tính cẩn thận anh ở lại để trông cần của mọi người, anh sợ Chuồn Gành chạy sàng ngang là rối tung lên tất cả. Anh Tân lúc này vẫn còn đang chịu thế tay gồng tay quay, mọi ánh đèn pin đều chĩa về phía đầu cần. “Ui cha, kẹt đá rồi !” nỗi thất vọng thoáng trong lời anh, mọi người lo lắng chẳng lẽ công lao đến đây là hết. “Dây bao nhiêu ?” ai đó hỏi “70 !” … “vậy thì chơi hết cỡ đi , sợ gì ?!”. Mô-bin bị siết lại, dây ngừng xả, cá đau vùng vẫy bỏ chạy, anh Tân la lên chắc nịch : “Wow ! Cá Đuối ! To lắm !”.
Sợ nó hít xuống cát như lần nãy là công toi, chợt anh Tân nhớ đến cú quay Chuồn Gành ngoạn mục mang tính huyền thọai (!) của anh Nguyên TBT ở Siva, bèn dốc hết sức bình sinh còng lưng quay cố quay để, quyết không nó thoát, càng không cho nó có cơ hội lặn xuống. Mọi ánh đèn đổ dồn xuống biển, dây đã ở rất sát bờ đá, lưng con cá thấp thoáng trồi sụp theo từng cơn sóng vỗ. Làm sao cẩu cá lên đây ?!? Anh Tân đã toan dỡ thẳng lên nhiều lần nhưng cũng đành thua vì con cá vùng vẫy cố nép vào gành đá. Không ai nghĩ ra phải dùng khấu móc cá mặc dù có tới 3 cái được đem theo ! Mà có nghĩ ra thì cũng muộn vì cả 3 đều được cất kỹ trong lều !
Anh Thịnh đánh liều leo xuống, mọi người cản: ”Nguy hiểm lắm, sóng đánh kiểu nàylỡ rơi xuống chỉ có trời cứu !” anh Tân cương quyết: ”Thôi kệ nó, cùng lắm thì bỏ cá, chứ ai đem người đổi cá !”. Mặc cho mọi người doạ dẫm, anh Thịnh vẫn leo xuống, theo sau là anh Đạt cầm đèn hỗ trợ. Một tay nắm lấy tay anh Đạt 1 tay anh Thịnh đã quấn khăn chặt cố vươn ra chụp lấy sợi dây câu, và … con cá đã được đưa thẳng lên bờ trong sợ hoan hỉ tột độ của mọi người, “ha ha ha … hi hi hí” ai nấy reo hò chiến thắng ! Mai Hươngtay chân múa may loạn xạ miệng hét to nhất ! Cũng may xung quanh không có nhà dân chứ nếu không thì cô nàng đã bị bắt vì tội gây mất trật tự ! Anh Đức nghe tiếng hò reo mới chạy đến bẻ ngạnh ở đuôi cá và cẩn thận ném nó xuống biển. Một con Đuối Cát nặng 9.6kg, đây là công lao , thành quả, phần thưởng xứng đáng của cả nhóm.
3h30’ sáng tất cả cần câu lúc này dĩ nhiên được thay hết bằng mồi cá Đối ! Nằm mơ rồi ! Có lẽ đã quá trễ, ngoại trừ thêm 1 cú táp mất mồi của cần anh Đạt. Biển êm ả, sóng yếu dần, bình minh ló dạng….
6h00 sáng, mọi người đã thấm mệt nên tập trung về lều, ăn nốt số lương thực còn lại, cái bình nước uống lúc này chỉ còn 2 lít cho 7 người ! Nghĩ lại quãng đường đau khổ kia, chúng tôi nhất trí dọn dẹp chiến trường, thu xếp dụng cụ rút quân. Những con lạc đà thồ lần lượt cõng đồ đạc trở về 2 con tuấn mã ! Hai thùng cá đầy ắp, chú cá Đuối tội nghiệp đành bị treo sau bánh xe sơ-cua.
Lần này anh Duy đơn thương độc mã trên con Wave Tàu vọt lẹ xuống đồi mất hút, chiếc Jeep vùng Vịnh từ từ bò theo. Bãi cát dài còn hằn sâu vết bánh xe hôm trước, anh Vụ chỉ việc chạy theo lối mòn. Gần chục cây số mà mất hơn tiếng đồng hồ, con đường đất đỏ lại hiện ra, bây giờ lại thấy nó thân yêu biết chừng nào, còn 10m nữa thôi, trước cái dốc cát cuối xe thắng lại, mọi người xuống hết, anh Vụ nhấn ga lấy thế lao lên và … dừng lại !
Khổ nạn cuối cùng, và nó thật sự khủng khiếp hơn tất cả ! Chiếc xe bị lún ngập trong cát, anh Vụ cài số de, lui lại, lao tới, rồi lại đứng, chiếc Jeep không tài nào qua được. Mọi người xúm lại hì hục đẩy, nhưng cũng không lên được tấc nào, mặc dù có cả sự trợ giúp của 2 ngư dân. Không xong rồi ! Phải xúc hết cát ờ bánh xe thôi, anh Đạt định gỡ cây xẻng treo theo xe nhưng hỡi ôi, nó được chủ nhân khoá chặt vào xe bằng 1 ổ Rolex to tướng ! Hàng mã một rứa ! Đành bới cát bằng tay không, tất cả mọi người lúi húi giống như đang đào vàng. Vẫn chưa ổn, chiếc xe không chịu nhúc nhích. Anh Tân đề nghị nâng bánh xe lên lót đá vào, nghe có vẻ không tưởng, nhưng cũng phải thử. Tất cả mọi người xúm lại, lần lượt từng bánh xe được nâng lên, Mai Hương cầm sẳn những tảng đá lót vào. Anh Vụ lên xe rồ ga lao tới, xe đi được đúng … 1 tấc ! Khổ nạn !!! Mồ hôi đổ ướt cả áo, chúng tôi mệt lừ. Từ hôm qua đến nay đã qúa phê, nay lại thêm cú này, qúa sốc, ai nấy vô cùng lo lắng, số nước uống còn lại đã cạn rốc. Tự nhiên nhớ anh Quốc Voiquá, giá mà có anh Voi Rừng này ở đây nhỉ … dám anh ấy chỉ nâng cả xe lên bằng 1 tay!
![]() |
Sau ít phút suy nghĩ anh Duy (vẫn Xếp !) quyết định phương án cuối cùng: “Dốc toàn bộ nhân lực, làm đường cho xe lên !” Toàn bộ trai tráng được phân công ra ngoài đường khuân vác đá vào rải dọc thành 2 hàng dài, tận dụng toàn bộ các nhánh cây khô lót đệm dưới đá, Mai Hương ở lại nạo vét cát ở bánh xe. Nửa tiếng làm công nhân cầu đường, đã đến lúc “cắt băng khánh thành !“. Anh Duy leo lên xe, nổ máy, rồ ga, mọi người đứng sau đẩy hổ trợ, anh Duy hô vang : .. 1 .. 2 .. 3 .. bánh xe quay tít, hất tung cát bay mù mịt phủ đầy đầu tóc, chiếc Jeep vùng Vịnh từ từ bò lên. 1 tấc… 2 tấc .. “ráng lên .. ráng tí nữa .. lên được rồi .. hoan hô… !“ Mọi người nhảy cẫng vỗ tay tự thưởng. Chúng tôi lại lên đường trở về trên con đường đất đỏ.
“Đến Bàu Trắng rồi, nhảy xuống tắm thôi !”, mọi người hăm hở chạy ào xuống, có người trên lưng còn dính tòn teng theo .. cả bao cần ! Nồi mì gói tốc hành, xô nước trà nhạt nhẽo của quán cóc ven hồ nhanh chóng được tiêu thụ. Chưa hết, anh Duy, anh Tân, anh Thịnh còn khí thế lấy cần câu ra, làm thẻo, gắn mồi, ném đi rồi … lăn quay ra nằm bất tỉnh nhân sự ngay trên thảm cỏ dưới hàng thông lá kim xanh mát.
![]() |
Hồ này nước hơi bị sâu, nghe nói sâu đến cả trăm mét ! Chưa biết thật hư thế nào mà quăng gần bờ thôi mà dây tuôn ra gần hết mô-bin, dây dựng đứng ! Người dân còn gọi đây là Bàu Không Đáy ! “Cá ăn kìa …“ giọng Mai Hương la lên, anh Thịnh ngồi dậy kèm nhèm dòm, đầu cần nhịp nhẹ vài cái rồi im bặt, anh Thịnh vung tay 1 cái lại nằm tiếp, chẳng ai buồn, mà cũng chẳng còn hơi sức đâu mà đóng với chả cảo. Tay, chân … đúng hơn là toàn thân đều rã rời .
Bài viết khác
- Hoa đăng phố Hội
- Tây Bắc - Ngày thứ nhất (26/4/2007): Khởi hành
- Hạ Long quen mà lạ
- Xuyên Việt - Kỳ 6 - Thiên vương cổ sát, bí mật bàn xoay
- Lào Cai quyến rũ
- Lên Bắc Hà mùa hái mận tam hoa
- Động Âm Phủ ở khu danh thắng Ngũ Hành Sơn
- Đèo Pha Đin
- Xuyên Việt - Ngày 1 - Đà Lạt - Kỳ 1 (cafe 100 mái)
- Ngày thứ 6 (01/05/2007): Lên Mường Khương cao vút – Vượt sông Chảy đến Simacai – Đường về Bắc Hà tràn đầy kỷ niệm
Gửi phản hồi
vinga: Cho mình gửi kèm bài thơ nhé, mới đi CĐ về, nhớ CĐ quá, khg ...
huongdinh: Bài này giọng văn dí dỏm ghê nha ^^ ...
Ha Vu: Ui! Trông hấp dẫn thế. Muốn đi quá! ...
micky: Ôi Quảng Bình quê ta, xứ sở thần tiền. Ôi Quảng Bình quê ta, đắt ngọt
Trần văn Dịch: hình ảnh tư liệu trên là hình ảnh tiết mục múa sư tử của đội ...
Du ngoạn rừng nguyên sinh Khe Rỗ, Bắc Giang
07/01/2012
Những món ăn “vua” ở Nha Trang
07/01/2012
Cốm dẹp Vàm Ray, Trà Vinh
07/01/2012
Bánh tét Trà Cuôn, đặc sản Trà Vinh
07/01/2012
Lễ hội cầu ngư và cúng thần Nam Hải ở ven biển
06/01/2012
Xe đạp địa hình chinh phục Tây Côn Lĩnh (Phần cuối)
| 2 comments
Hai ngày cuối tuần ở Cần Giờ
| 1 comment
Nét đẹp trong ngày Tết bản làng
| 1 comment
Mực nhồi xôi chiên
| 1 comment
Múa sư tử trong lễ hội của người Tày, Nùng
| 1 comment
Bình Thuận Cà Mau cẩm nang cẩm nang du lịch du lịch du lịch miền Bắc du lịch miền Nam du lịch miền Trung du lịch Việt Nam Huế Hà Giang Hà Nội Hạ Long Hồ Chí Minh hội An Khánh Hòa Kinh nghiệm Lào Cai Lâm Đồng lễ hội Nghệ An Nha Trang Ninh Bình Phú Quốc Phú Yên Quảng Bình Quảng Nam Quảng Ninh Sapa Sài Gòn Sơn La Tây Bắc Tây Nguyên tết Việt Nam Văn hóa văn hóa Việt Nam Vũng Tàu Điểm đến ĐÀ Lạt Đà Lạt Đà Nẵng điểm đến hấp dẫn Ẩm thực ẩm thực Việt Nam
WP Cumulus Flash tag cloud by Roy Tanck and Luke Morton requires Flash Player 9 or better.
- Information and Media Department - 7GMT Joint Stock Company
Address: 69 Ly Nam De street, Hoan Kiem distric, Hanoi
Phone: (+84 4) 6285 7999 - Fax: (+84 4) 6285 7979
Email: media@7gmt.com







