Cafe Hồ Gươm
Cafe Hồ Gươm

Tôi là người uống trà. Mỗi lần ngồi cà phê với anh, chỉ thấy cà phê có vị đắng. Không biết anh có còn nhớ, ban công tầng hai Đinh – một quán cà phê giản dị nhìn ra Hồ Gươm, anh nói: “Trong ly cà phê có vị của cuộc sống”. Và tự lúc nào không hay, như là vô thức, trong góc quán nhỏ, tôi vẫn thường gọi cho mình một ly đen không đường.

>>Những món “cơm” nức tiếng gần xa ở việt nam

Quán cà phê cú – linh hồn của thành phố

Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn người đến chốn lao xao. Phải nói rằng, sở thích giản dị la cà cà phê tìm cho mình một không gian riêng của tôi bắt đầu từ câu nói của anh. Và cũng từ sở thích đó, tôi vỡ vạc được nhiều điều trong cuộc sống.

Những quán cà phê cũ là một phần linh hồn thành phố. Là nơi để những người hưu trí nhàn tản nhớ về những kỉ niệm cũ, ôn lại với nhau những câu chuyện cũ, trong những buổi sáng bình yên, trong những buổi chiều nhẹ bẫng, như thế này. Những quán ấy cũng là nơi để những người trẻ như tôi có được những bài học quý trong cuộc đời và phát hiện ra một cuộc sống đáng yêu. Những quán cà phê cũ ấy, quầy pha là một chiếc bàn cũ kĩ, to kềnh, thô mộc.Bàn ghế giản dị sơ sài, những lúc quán đông, khách lạ khách quen ngồi cùng một bàn, có khi tràn ra tận vỉa hè, đặt ly cà phê của mình lên chiếc ghế con, vai chen vai, lưng đụng lưng, khuỷ huých khuỷ, vẫn ung dung đọc báo, vẫn say sưa trò chuyện, vẫn mơ màng ngắm phố. Mỗi người như là cả một thế giới.

Cafe Hồ Gươm
Cafe Hồ Gươm

Tôi vẫn hay ngồi một mình ở một quán cà phê cũ quen. Vào những ngày mà sức lực dường như không còn đủ để dễ dàng vị tha, để yêu thương nhiệt thành nữa. Anh phục vụ mang cà phê tới, vẫn như mọi lần. Bất giác mỉm cười, vì không gọi nhưng anh vẫn nhớ khẩu vị của tôi mà mang đến.Từng giọt cà phê rơi, tôi thích cái cảm giác này, ngồi chờ tách cà phê, xoa xoa hai bàn tay vào nhau để xua đi cái giá lạnh, hà hơi để thấy những làn khói mỏng tang quấn quyện vào nhau. Nhâm nhi tách cà phê đen đặc sánh đậm chất Hà Nội chú tâm lắng nghe những câu chuyện vu vơ, không đầu không cuối của những vị khách kề bên: Thời sự tối qua đưa tin về cuộc đánh bom ở Iraq, giá vàng lên xuống, những câu chuyện về những ngày gian khó, những ngày chiến tranh, về những người bạn, tình yêu và nỗi nhớ.Tất cả những mảnh ghép ấy ghép nên một bức tranh về cuộc sống đầy màu sắc, sống động. Và tôi rút ra được bao điều trong đó.Nó dạy cho tôi biết nâng niu trân trọng ký ức, tình yêu và cả nỗi đau để giữ lại vẹn nguyên cho bản thân tâm hồn trong sáng và chân thành nhất. Dạy tôi biết cách để ý những gì đang diễn ra từng giờ trong cuộc sống này và giúp tôi lí giải những thăng trầm khúc mắc.

Có những thời gian, những áp lực từ công việc, học hành, những suy tính, những thất vọng tràn trề…tất cả mọi thứ, làm tâm trạng tôi đôi lúc rất tồi tệ, chỉ chực nổ tung, tôi lại nhớ tới một người bạn lớn, nghĩ về những điều anh nói và tận sâu trong tôi, lại mong được gặp anh một lần nữa.

Cuộc gặp gỡ thú vị giữa hai người khách lạ

Anh đi ngang cuộc đời tôi như một vị khách qua đường. Một người lạ, không biết tên, chẳng biết tuổi, cũng chẳng biết anh ở đâu, làm gì. Những gì tôi biết chỉ vỏn vẹn anh là một người tỉnh khác đến đây và bỗng trở nên gắn bó yêu Hà Nội như đây là quê hương của anh. Tôi gặp anh cũng vào một ngày đông như bây giờ, ở quán cà phê Phố Cổ trên Hàng Gai. Tôi cũng không biết gọi tên tâm trạng tôi lúc đó là như thế nào, chỉ là cảm giác trống rỗng, hơi mất phương hướng. Vẻ mặt rầu rĩ, tôi ngồi một mình với một ly cà phê đen trầm ngâm ra chiều suy nghĩ. Mà thực ra cũng chẳng nghĩ được cái gì. Quán bắt đầu đông và mọi người cả quen lẫn lạ ngồi chung một bàn. Anh đặt cái cặp cạnh chân bàn, ngồi xuống và giở tờ báo ra đọc trong lúc chờ cà phê. Tĩnh lặng. Tôi đuổi hồn tôi theo dòng người tấp nập ngoài kia, tự nghĩ ôi cái cuộc đời này sao mà xô bồ đến thế. Rất lâu. Bỗng nghe tiếng anh: “Cà phê của em nguội hết rồi kìa “. Anh bắt chuyện với tôi như vậy, tự nhiên như thể mùa đông thì lạnh và cà phê thì thơm ngậy quyến rũ. Rồi anh hỏi han tôi: “Em chắc đang là sinh viên, đang học trường gì, quê ở đâu, sống ở Hà Nội được mấy năm rồi …”. Tuyệt nhiên không thấy anh thắc mắc là tại sao tôi là con gái lại ngồi một mình, hay vẻ mặt vì sao mà sầu não thế kia. Rồi anh cuốn tôi vào câu chuyện của anh. Chuyện về Hà Nội, những con phố cổ, mặt nước Hồ Gươm trong xanh như thế. Ngắm người thả bộ quanh hồ thú vị ra sao. Nguồn gốc của những hạt cà phê hay là những cốc cà phê thơm ngon này được pha chế công phu như thế nào. Dường như trong từng lời nói của anh, những việc nhỏ bé nhất cũng trở nên đằm thắm và xinh tươi biết bao nhiêu. Tôi thấy lòng nhẹ như mây xen lẫn những niềm vui be bé khi nói chuyện với anh.

Cafe Hồ Gươm
Cafe Hồ Gươm

Như cởi mở tấm lòng, tôi kể cho anh nghe về chuyện trường lớp của tôi, những giận dỗi với đứa bạn thân, việc tôi hụt mất suất học bổng mà tôi tin chắc mình có được, việc tôi viết những điều tối đẹp cho cuộc sống của mình, của gia đình, của bạn bè, đã biến mất, hoàn toàn không dấu vết. Một ngày nhìn lại chợt thấy cuộc sống vẫn trôi, người ta thì cứ lớn lên, mà lòng chân thành lại cứ mòn dần, rồi không nhận biết được nó nữa. Mọi chuyện lúc đấy đối với tôi thật là nghiêm trọng. Anh cười hồn nhiên: “Sao em không nhìn đến những điều tốt đẹp, những niềm vui mà lại ôm những ưu phiền như thế này. Cuộc sống này vốn dĩ rất đẹp mà”. Nhẹ nhàng và giản dị. Anh nói về việc bản thân lựa chọn thái độ với cuộc đời, biết nâng niu trân trọng những khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, cảm nhận những yêu thương, hạnh phúc bình dị, tận hưởng những cảm xúc mà cuộc sống mang lại cho mình như tận hưởng ly cà phê nóng hổi, ngầy ngậy thơm, dìu dịu ngọt, nhân nhẩn đắng này. Khi ấy, anh làm tôi ngạc nhiên vô cùng, vì một người trẻ từ một tỉnh khác như anh lại hiểu rõ về Hà Nội đến thế, lại có cách nhìn nhận cuộc đời sâu sắc và thấu đáo như thế.

Bạn của tôi ơi, tôi đã bắt đầu yêu những buổi la cà phố cổ, tạt ngang quán cà phê như thế, và càng ngày càng thấy thân thiết hơn với những góc quán ấy. Hãy để mắt bạn làm quen với ánh sáng và tìm một cái bàn có thể nhìn ra đường. Hay ngắm những bức ảnh cũ mèm trên các vách tường, nhấm nháp vị cà phê ngọt đắng, lặng ngắm đời xôn xao chảy dưới chân mình. Đôi khi khẽ dỏng tai nghe cuộc trò chuyện bên cạnh của những vị khách tây bập bẹ tiếng Việt nói về thời gian, về những nơi họ đi qua, về những nhân vật nào đó, những dự án của họ, giản dị và hài hước. Thật may dù cuộc sống có bận bịu xô bồ, tuổi trẻ có cuốn mình đi nữa, ta vẫn giữ lấy cho mình, những phút giây như thế, tìm về góc phố bình yên, một quán cafe cũ của một ngày rất xưa, để thấy là dù mọi thứ thay đổi, nhưng vẫn có những thứ là mãi mãi, vẫn tìm lại được mình của ngày hôm qua, tận hưởng một nỗi hoài cổ hay đơn giản chỉ là im lặng ‘hít khí trời’, như thế cũng đủ làm nên một ngày bình yên. Và tôi đã trả lời được cho mình khúc mắc câu nói của anh năm nào: “Trong ly cà phê có vị của cuộc sống“.